Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 5, 2012

RỒI NGÀY MAI NẮNG LÊN

THƠ MINH NHÃ















Sau cơn mưa, trời lại tạnh.
Sau ngày lạnh, nắng ấm lên.
Chỉ có sau cơn ghen.
Một tình yêu, một gia đình đổ vỡ.
Bạn và tôi và rất nhiều người đều biết thế.
Song cái sự ghen tuông vẫn hiện hữu từng giây.
Lòng vị tha, có thể có đâu đây.
Nhưng sự vị tha nào chẳng mang nhiều cay đắng.
Sự chấp nhận vốn mang nhiều tĩnh lặng.
Mà ẩn chứa trong mình, bão táp của đại dương.
Một vết dao đã để lại vết thương.
Không thể không để thành vết sẹo.
Và oán hận là điều không tránh khỏi.
Xoa dịu lòng nhau đi bạn ơi.
Có thể một ngày rất gần đây thôi.
Ta lại cần nhau, như đã từng cần nhau thuở trước.
Cơn mưa nào chẳng mang nhiều ẩm ướt.
Cố gắng đi, rồi ngày mai nắng lên

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

HOÀI NIỆM

Thơ MINH NHÃ












Ở nơi ấy có một dòng sông nhỏ
Chảy quanh, một rẫy bạch đàn xanh
Ta gắn bó với nơi đây một thuở
Chia sẻ vui buồn với bầu bạn ...nông dân
Đơn giản lắm, sáng cuốc cày ra ruộng
Trưa rủ nhau về trại, nấu cơm ăn
Chiều tối lại, quây quần bên bếp lửa
Chén rượu chuyền tay, bàn chuyện áo cơm
Vui năm nay, mùa màng thu hoạch khá
Nét mặt mỗi người như giãn bớt nếp nhăn
Chia sẻ với nhau những vui buồn nhỏ nhất
Đàn hát nghiêu ngao, quên chuyện thế nhân
Rồi một ngày, giã từ dòng sông nhỏ
Và chia tay với rẫy bạch đàn xanh
Ta nhọc nhằn với vòng quay phố thị
Rồi trở  thành một gã tha nhân,
Lần lữa hẹn, chưa một lần trở lại
Thăm dòng sông xưa, với rẫy bạch đàn xanh
Đêm mộng mị với ánh đèn phố thị
Lòng mơ về một ánh trăng thanh

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

NHỚ QUÊ NHÀ

Trương Lin lại làm thơ...















Nào có xa chi, chỉ một quãng đường
Chưa hết nửa giờ chạy xe là đến
Vậy mà phải mấy tuần mới về quê thăm mẹ,
Thăm mái nhà xưa, thăm mảnh vườn xanh.
Tự nhiên thèm được ngủ dưới nhà mình
Thèm được nghe tiếng gà gáy sáng
Thèm được tắm đêm trên thềm giếng đất
Thèm tiếng gàu khua, vỡ ánh trăng vàng.
Nào có xa chi, chỉ một quãng đường
Mà phải mấy tuần, mới lần về thăm bạn
Để được cụng với nhau ly rượu nhạt
Bù khú với nhau, dăm câu chuyện tầm phào.
Phố thị bây giờ, lắm chuyện xôn xao
Chạy chức, chạy quyền, cò xe, cò đất
Cơ chế thị trường, vòng xoay chóng mặt
Nhân cách tính bằng tiền bạc, rượu bia.
Tự nhiên thèm một trận mưa khuya
Để nghe tiếng mái tranh rào rạt
Đêm phố thị trăng dường như bớt sáng
Uống rượu suông, tôi hoài niệm quê nhà.

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010

CÓ NHỮNG NGÀY MƯA XA LẮC, XA LƠ...

TRƯƠNG LIN


Có những ngày mưa xa lắc, xa lơ
Bữa cơm chiều dọn ra bên bếp lửa
Dáng mẹ hao gầy ngồi tựa cửa
Trông người thân về cho kịp bữa cơm.

Có những ngày mưa ta rong ruổi về quê
Tìm đến nhà những người bạn cũ
Bạn bè ta giờ vẫn còn lam lũ
Nên ngày mưa, vẫn vất vả sớm chiều

Có những ngày mưa buồn hắt hiu
Đôi bạn cũ rủ nhau vào quán cóc
Nói chuyện vui mà lòng như muốn khóc
Mưa ngoài trời, dường như nặng hạt hơn.

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

VỀ BẾN XƯA

Thơ PHẠM ÁNH

Đôi khi tìm nắng trong mưa
Tìm dịu ngọt giữa cay chua giận hờn
Biển khơi sao cạn nỗi buồn
Nghìn trùng dáng núi mỏi mòn nỗi đau.

Lơ ngơ râu tóc ngã màu
Đã “tri thiên mệnh” còn câu mây trời
Vụng về đành vậy em ơi
Dẫu vô tích sự vẫn người yêu thương.

Tìm trong nắng gió tha hương
Một chiều bình lặng mảnh vườn chân quê
Cánh cò khẽ chạm bờ tre
Em ơi nỗi nhớ anh về bến xưa.

Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

VĂN QUANG ĐỀ THƠ LÊN ẢNH

Thơ Văn Quang trên nền ảnh đẹp

Thứ Ba, 1 tháng 6, 2010

NỤ HÔN


Nếu được hôn mình
xin hôn vào đôi bàn chân
thật thà, lọc lừa mà chưa vấp ngã.
Nếu được hôn mình
xin hôn vào đôi bàn tay
mặt trắng, mặt đen mà không lẫn lộn
Nếu được hôn mình
xin hôn vào đôi mắt
tận tường hạnh phúc và cả đắng cay
Nếu được hôn mình
xin hôn vào ngày hôm qua
ngày ba mẹ sinh ta ...

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009

MỪNG VỢ ĐẺ

Thêm tác phẩm mới của Trương Lin














TRƯƠNG LIN
(Viết thay HH)
Một ngày mệt, một ngày vui
Tối nay, ta rót rượu mời ... riêng ta
Ly này mừng được làm cha
Của thằng Cu Nhóc, khà khà... sướng không

Thêm một ly, mừng vợ mình
Được làm mẹ, của một thằng con trai
Rồi mai, biển rộng sông dài
Gia đình mình có con trai chống chèo.

Làng Vũ Đại cũng mừng theo
Có thêm Chí Phèo vượng khí tăng lên
Họp làng, ta ngồi chiếu trên
Anh Đội, Chú Chí nhìn lên mà thèm
Cụ Bá chắc cũng phải khen
Bởi Cụ vất vả, mới nên một thằng.

Thôi từ nay cố làm ăn
Kéo cày kiếm lúa nuôi thằng con trai
(Viết thay cho chú hơi dài
Chú trả nhuận bút mấy chai gọi là)

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

BÊN ĐỒI THÔNG

PHẠM ÁNH















Mượt mà giấc cỏ dịu êm
Đôi thông lặng lẽ gió men tận lòng

Hồ thu gương nước trắng ngần
Như còn giữ vẹn một vừng trăng thơ

Em đi qua đó bao giờ
Để duyên bẽn lẽn hẹn hò cùng tôi

Nhớ thương thấp thoáng bên đồi
Không dưng sóng sánh đất trời trong nhau

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

VƯỜN CHUỐI

Trương Lin lại làm thơ. Trong làng Vũ Đại xứ Tuy Hòa, Trương Lin là Binh Chức.













(Tặng Hồng Ánh và Làng Vũ Đại)
Binh Chức


Có một vườn chuối xanh
Bên bờ sông Vị Hoàng rất đẹp
Ở nơi đó, có một vuông đất hẹp
Bá Kiến thí cho Chí Phèo
(Hay nói đúng hơn, trả công cho những lần rạch mặt)
Kệ những thằng tranh giành quyền lực
Chí Phèo vặt chuối xanh uống cùng gã canh chùa
Tự Lãng say, vặt râu cười hỏi “Con người đứng lên bằng cái gì”
Nhà văn buồn buồn, các bác cứ rượu đi
Con người đứng lên bằng cái gì kệ họ
Bằng nịnh bợ, bằng tiền, bằng tài năng (hay bằng cái “kia”cũng thế)
Có ảnh hưởng gì đến bữa rượu các bác đâu

Cuộc rượu Chí Phèo không biết kéo đến đâu,
Nếu không có một người con gái đến
Người con gái dẫu xấu đến thành giai thoại
Chỉ bát cháo hành vẫn cứu rỗi một gã say
Đêm Trăng của Nhà văn đẹp đến lạ kỳ
Để thịt da long lanh
Để khôn mặt rỗ chằng, trở nên thánh thiện
Để Chị Nở tôi biết thẹn thùng làm duyên
Để Anh Chí tôi, biết đòi quyền sống
Để cánh cửa làng Vũ Đại mở ra
Bằng án mạng
Để được làm người.

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2009

ĐOẢN KHÚC NHỚ

Trương Lin dạo này cứ rượu vào là có thơ cho blog. Trời đày làm thi sĩ tới nơi mất rồi!Chết thật...













Thơ TRƯƠNG LIN

Anh nhớ em, một thuở sinh viên
Cơm mhà bếp, em nhường anh nửa suất,
Anh cười, em sợ mập mập mất eo,
Em cười theo, canh toàn quốc, mắm đại dương
cũng thành ngon miệng.
Anh nhớ Em nhớ mùa thi cực nhọc
Quyển giáo trình hai đứa học chung
Em thường trách anh học chẳng tập trung
Anh chống chế, em dề thương đến thế
Anh nhớ em, đêm hội trại bập bùng ánh lửa
Anh say em trong men rượu say nồng
Tiếng đàn hoà tiếng hát mông lung
Mai xa cách thành vết hằn kỷ niệm
Anh nhớ em, nhớ Đà Lạt hoàng hôn nhuộm tím
Ta bên nhau, không giấu nổi lo âu
Ngày mai sẽ về đâu,
Tình yêu như bọt bể
Một thuở sinh viên
Một thời để nhớ
Bạn bè ơi, tôi gọi bạn bè ơi

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2009

ĐỜI CÒN CÓ NHỮNG LÚC BUỒN

Buồn quá! Ai đọc bài này buồn quá thèm rượu thì... cho chết

Thơ TRƯƠNG VĂN LIN




















Có những lúc buồn, như không thể buồn hơn.
Tôi ngồi vào bàn và viết.
Có khi là một bài thơ con cóc
Khi thì một cái tản văn, câu chữ chẳng ra hồn
Cũng có khi là một bài báo lôm côm.
Rồi gửi đi đăng, được chăng hay chớ,
Cốt sao để vơi bớt nỗi buồn.

Có những lúc buồn, như không thể buồn hơn.
Tôi dạo xe vòng quanh qua phố
Tạt vào quán cafe, nghe một bản nhạc buồn
Rồi trở về nhà, cảm thấy buồn hơn.

Có những lúc buồn, như không thể buồn hơn.
Tôi tìm đến ông bạn già, rủ chơi cờ tướng
Ông bạn già uống từ chiều, say khướt
Chợt nhận ra, ổng còn buồn hơn mình.

Có những đêm buồn, như không thể buồn hơn,
Tôi rót rượu, một mình ngồi uống.
Vợ cằn nhằn, ông uống như thằng nghiện
Tôi cười bâng quơ, tại rượu nó nghiện mình.

Có những lúc buồn, như không thể buồn hơn,
Tôi lại ngồi vào bàn và viết
Lại sản xuất thêm một bài thơ con cóc
Hoặc cái tạp văn, câu chữ chẳng ra hồn,
Cốt sao để vơi bớt nỗi buồn.

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2009

LUẬN VỀ CHIẾC MẶT NẠ

Thơ của NGUYỄN CÔNG TÙNG CHINH

















-Tặng những ai đã, đang và sẽ phải dùng mặt nạ để sinh tồn!

Trẻ con có những chiếc mặt nạ màu cam, màu đỏ
Mặt nạ Tôn Ngộ Không, mặt nạ Trư Bát Giới
Chúng cười khanh khách, đuổi bắt nhau sau những chiếc mặt nạ
Hết cuộc chơi, những chiếc mặt nạ nằm lăn lóc
Lũ trẻ con không phải bận tâm gì…

Rồi một ngày lũ trẻ con lớn khôn
Trong số người lớn đó, nhiều người vẫn còn thích chơi mặt nạ
Những chiếc mặt nạ giờ đây trong suốt, siêu hình
Như anh trưởng phòng ăn xén quỹ tiền công
Với chiếc mặt nạ, anh tươi cười trung thực
Thủ trưởng một cơ quan ôm cô nhân viên ngủ mơ màng
Có mặt nạ, ông ta sẽ họp hành tử tế
Còn người đàn bà ngoại tình nhiều lần
Chiếc mặt nạ giúp chị làm tròn vai người vợ đảm đang
Nhà văn kia muốn biết nhiều câu chuyện buồn trên thế giới
Anh ta cần nhiều chiếc mặt nạ để quan sát cuộc sống muôn màu…

Vậy là có nhiều chiếc mặt nạ trong một đời người
Cũng như rất nhiều người phải dùng đến mặt nạ
Những chiếc mặt nạ trong suốt, siêu hình
Chỉ một bản thân anh ta nhìn thấy…

Rồi một ngày anh ta chết đi
Có thể anh ta trút bỏ bộ mặt nạ
Những thói xấu bị phanh phui…
Theo lẽ thường, những tính tốt được giữ lại
Nghĩa tử là nghĩa tận!

Rồi một ngày anh ta chết đi
Cuối cuộc đời tôi mới ngỡ ngàng nhận thấy
Đâu rồi những chiếc mặt nạ màu cam, màu đỏ ?
Đâu rồi những chiếc mặt nạ trong suốt, siêu hình ?
Trong chập chờn khói hương lan tỏa
Bóng một con người trung thực đáng thương!
An Khê, ngày 23/07/2009
N.C.T.C

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2009

ĐỂ LÀM MỘT CON NGƯỜI

Thơ NGUYỄN VĂN QUANG


















Ta đang đến gần hơn để làm một con người
Có lẽ muộn nhưng vì đời bận quá
Máu cứ chảy mà tim người đóng cả
Với cơn say làm chiếc bóng cuối ngày.


Có một lần ta tham lam quá
Ôm hết mùa thu mà chẳng chiếc lá vàng.
Có một lần ta hờ hững quá
Ôm hết là vàng mà chẳng chút mùa thu.


Loay hoay mãi ở cuộc đời vật vã
Ta nhận ra ta giữa chốn người
Loay hoay suốt bốn mùa mệt lã
Chỉ có … thời gian giết được ta.


Gần cuối cuộc đời mới kịp hiểu ra
Chúa không phải là kẻ duy nhất trao cuộc sống
Cứ tưởng hổ báo tàn ác nhất
Chợt nhận ra lại là chính con người .

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2009

TỰ NHIÊN

Thơ của BẢO THÚY

















Tự nhiên nỗi nhớ lại dềnh lên
Năm tháng cũ lại hiện về trong mắt.
Cho dẫu tháng năm có dần trôi mất,
Em vẫn là em: nguyên vẹn đến…không ngờ!

Người ta quên nhau để chẳng nhớ bao giờ,
Nhưng con sóng cứ hôn bờ, hôn mãi.
Đằng sau kia là những gì ngang trái,
Đâu thể dối lừa, đâu dễ nguôi quên.

Dòng sông ơi, bờ bãi đẹp dần lên.
Anh có thấy nước sông giờ trong vắt,
Anh có thấy khi nhìn sâu trong mắt:
Mới thật lòng mình: Em vẫn yêu anh?

Dòng sông ơi, sóng cứ chối loanh quanh,
Nhưng lại lén hôn bờ, hôn mãi…

Bảo Lộc, 3.8.1991.

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2009

TẠI SAO KHÔNG?

Một trăn trở với nhân tình thế thái














TRƯƠNG VĂN LIN

"Với lòng nhân hậu và vị tha thì không có gi
là không thể không làm được"


Thì cũng giản đơn như cuộc sống vậy thôi
Tại sao không, sống với nhau bằng tình nghĩa
Tại sao không, chia sẻ nhau như những khi khốn khó
Kèn cựa cuối cùng có được gì đâu ?

Tại sao không nhớ nhau lúc nâng cốc, cạn ly
Mà cứ nhớ nhau lúc phê bình, kiểm điểm
Vạch lá tìm sâu, ngộ nhận mình trung thực
Cầm lá phiếu bầu, có nghe thẹn trong tâm.

Tại sao không thương nhau trong lúc lỡ lầm
Mà cứ tung huê nhau, khi hiển vinh, thành đạt
Một chén nước cho người trong sa mạc
Quý hơn nhiều ly bia, trong những bữa tiệc mừng.

Tại sao không nhường nhau khi bếp lửa chiều đông
Mà cứ tranh nhau, cơn gió nồm mát rượi
Dẫu gió của trời, vẫn muôn đời phóng khoáng
Có nhường cho nhau, cũng đâu mất mát gì.

Tại sao trên quãng đường nhiều người cùng đi,
Lại cứ mong có người vấp ngã
Cũng như trong cuộc đời nghiệt ngã
Cứ mong có người bất hạnh hơn mình.

Đơn giản như tôi,
buổi sáng chào bình minh
Buổi chiều chào hoàng hôn
Làm vài ly, đi ngủ.

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009

CÕI LẶNG IM

Lâu quá nhà thơ Phạm Ánh mới gởi thơ cho Văn Đà Lạt 11














Anh về buồn với cỏ cây
Lặng soi gương nước lòng đầy trăng sao
Ngược dòng cổ tích ca dao
Đò đưa mấy chuyến tri giao một mình.

Thương ai lỡ vận phiêu linh
Bơ vơ cảnh cũ thất tình lên non
Nghìn năm bia đá cũng mòn
Em ơi một tấm lòng son sáng ngời.

Ai xui ai đến tìm người
Hình như để khóc để cười trong tim
Gió về trong cõi lặng im
Bóng ai lay động nỗi niềm nghìn thu.

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2009

VỚI MÙA XUÂN ĐÀ LẠT

Thơ của thầy Ca, mời các bạn đọc lại để nhớ Đà Lạt

Chút lạnh còn trong tiếng thông reo
Nắng đã sáng những ngôi nhà thấp thoáng
Tháng giêng đến như nụ cười sau nón
Hoa quỳ vàng nở ấm lối ta qua
Tiếng chim bình minh lảnh lót trước hiên nhà
Như thức đến tận cùng xao xuyến
Nao nức quá mùa thông non dâng nến
Trời thẳm xanh, mây trắng đến ngẩn ngơ...
Khi hoàng hôn mờ tím dãy đồi xa
Đà Lạt như nằm trong huyền thoại
Nghìn viên ngọc ngọn đèn thắp mình lên mê mải
Đêm tưng bừng dạ hội những vì sao
Ta đi trên thành phố thân yêu
Cảm nhận mùa xuân trong từng hạt máu....
(trích Với mùa Xuân Đà Lạt - thơ PHẠM QUỐC CA)

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2008

CHIẾC LÁ

Sáng tác mới của Phạm Ánh

PHẠM ÁNH
Giữa cuộc đời nhộn nhịp
Biết bao người cô đơn
Giữa xóm làng thân thuộc
Đôi khi lạc thâm sơn.

Không ai chọn gia tộc
Để họ hàng bỏ rơi
Không ai chọn mồ côi
Để khởi đầu cay cực.

Như chiếc lá đầu cành
Xanh tận cùng mưa nắng
Dẫu một đời tay trắng
Vẫn cội nguồn tổ tông.

Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2008

LUẬN VỀ THƠ TÌNH

Sáng tác mới của TÙNG CHINH nữ sĩ


NGUYỄN CÔNG TÙNG CHINH
(Thơ vui tặng giới thi sĩ mày râu)

Trên thế giới này , nam giới làm thơ tình nhiều hơn nữ giới
Tạo Hóa ban tặng các anh khả năng chinh phục các bà , các cô , các chị
Thơ tình với các anh như là vũ khí
Chỉ để chinh phục các cô , các chị , các bà

Thơ tình trên thế giới này nhiều nhất vẫn là của các anh
Chỉ một chiếc lá vàng rơi
Chỉ một cơn gió thoảng
Một đôi mắt biếc vô tình bắt gặp
Một cảm xúc vu vơ . . .
Các anh thêu dệt nhiều bài thơ dài vô kể
Rồi nhân vật người tình trong thơ là tưởng tượng
Chứ làm sao mà có thật ở trên đời !
Gỉa dụ rằng người ấy là có thật
Có đến hàng trăm người tình trong cuộc đời một thi sĩ bậc trung !

Ừ , trên thế giới này thơ tình nhiều nhất vẫn là của các anh
Thứ thơ tình vu vơ còn tồn tại
Và cần thiết cho nữ giới chúng tôi : các bà , các cô , các chị
Những người có trái tim mềm yếu thường thích nghe những lời mật đường ba phải
Xin các cô , các chị , các bà cứ đọc thơ tình nhưng hãy nhìn vào trái tim
thi sĩ
Những trái tim như tổ ong lắm vách nhiều ngăn !
Ngăn nào dành cho các bà , các cô , các chị ?
Ngăn nào dành cho người tình tưởng tượng ?
Còn ngăn nào dành cho Ong Chúa - Nàng Thơ ngự trị trái tim anh ta ?

Thơ tình trên thế giới này nhiều nhất vẫn là của các anh
Tốt nhất là nữ giới chúng tôi nên chấp nhận
Như có khí trời , cây xanh , hoa cỏ
Như có tình yêu - đề tài muôn thuở
Không có những vần thơ tình , các anh vẫn là những gã đàn ông dại khờ,
ngốc nghếch
Không có những vần thơ tình , nữ giới chúng tôi vẫn là những mụ đàn bà
có trái tim mềm yếu dễ xiêu lòng
Mặc cho “bể thơ tình” ngày càng nhiều trên thế giới
Ta trở về với cội nguồn của con người
Bắt đầu từ . . .
Tình yêu của chàng AĐam và nàng Êva !