Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện hồi...nẳm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện hồi...nẳm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

TAO GỞI HÀ BÁ GIỮ RẦU

BÁ PHÙNG

Hồi đó, mình ở …cọp với các đàn anh Văn 11.

Buổi sáng thấy trước lối lên nhà B5, anh Lin với một nhóm đông lắm hình như gồm các anh: Phạm Bai, Phan Tiên Minh, Huỳnh Hiểu, Nguyễn Văn Bình (tức Bình đại úy) Lê Công Bình (bọn đàn em hay trộm vía gọi là Bình cổ rụt), xớ rớ ở đó còn có anh Phạm Ánh, anh Thiệu nữa. Cả đám ố rô chuyện hôm qua anh Lin nhậu say về liệng mất cái xe…

Anh Lin khi đó hãy còn đừ xừ lừ, bằng chứng là ổng nằm tắm nắng ngay cu lơ ở đám cỏ mà đám thi sĩ ký túc hay ngâm nga “cỏ non xanh quá không nỡ gặm” (cái câu này thằng nào cũng đòi giữ bản quyền, mặc dù theo mình nó thuộc về một thằng không làm thơ bao giờ là thằng Hiệp Văn 12).

Mặc kệ bọn bằng hữu truy vấn, Lin ta vẫn một mực nói đúng một câu - Tao gởi Hà Bá giữ rầu!

Riết một hồi mình cũng lắp ghép được câu chuyện… Số là đêm hôm qua, chả hiểu cơ duyên nào mà Lin ta đi uống rượu tuốt luốt ngoài phố, đến nửa đêm mới bò về đến ký túc xá (thật sự bò về vì đầu gối, cùi chỏ sây sát hết trơn, mình mẩy lấm lem). Nhưng điều kỳ diệu là chai rượu đầy nhóc thì không bể, túm trộn rau riếc gì đó buộc bằng dây thun còn dính trên cổ tay.

Bằng cái giọng Quảng Ngỡi nặng trịch, anh Phạm Bai vừa gằn gằn giọng, vừa lay lay anh Lin:

- Mày nhớ lại coi. Khuya như vậy mày gởi ở đâu… Hà Bá là thằng nào?

Có lẽ đã đủ ấm, đủ tỉnh nên anh Lin lồm cồm bò dậy, lục lục trong túi quần lôi ra một con dế đại tướng, châm lửa hút, đoạn mỉm cười:

- Tao gởi xuống hồ Xuân Hương. Hay hông… Tao mệt quá, lái xe không được, dắt cũng không được. Mà lỡ bỏ quên trên đường là mất cái xe của thằng Bai. Nên tao đẩy luôn xuống hồ, chỗ gần nhà hàng Thanh Thủy đó… Giờ ra đó kéo lên, sẵn mò bồm bộp nấu cháo nhậu luôn.

Cả đám nghệch mặt ra, khi hiểu chuyện thì hô hô cười rộ rồi dắt nhau đi lôi cái xe lên. Cái xe được lôi lên rất nhanh, sẵn đông quân, cả đám còn mò được cả đống bồm bộp, chuyện này rảnh rỗi kể sau vậy.
 — với Thong Huynh và 2 người khác.

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008

ĐỒI CÙ THUỞ CHƯA BỊ LÀM... SÂN GOL

Đồi Cù thuở ấy. Đó là nơi...


Đó là nơi, diễn ra những trận đá banh kịch tính và quyết liệt giữa đội già và đội trẻ lớp ta
Đó là nơi, thầy Lê Văn Sơn lấy ra dẫn chứng đi dẫn chứng lại khi giảng rằng "đối tượng nghiên cứu đòi hỏi phương pháp nghiên cứu phải phù hợp";"đối tượng thích phở thì phải đưa đi ăn phở, đối tượng thích đi dạo đồi Cù thì ta đưa đi dạo đồi Cù..."
Đó là nơi, bọn ta bị đại úy Liên bắt bò muốn chết trong mùa học quân sự để quay lên truyền hình, làm toét máu cùi chỏ
Đó là nơi, bọn ta lên ngồi sưởi nắng sau khi lội xuống hồ Xuân Hương bắt tôm,lạnh run rét mà chẳng được mấy con
Đó là nơi, ta chạy xe đạp trên đấy giống như đang đi trên những thảo nguyên mênh mông trong phim của Liên Xô
Đó là nơi, Hồ Viết Hòa thích đốt cỏ vào những chiều mùa khô để cháy xem chơi chứ chẳng để làm gì
Đó là nơi, Phạm Ánh ngồi nhả khói thuốc rê lên trời làm thơ
Đó là nơi...

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2008

NẾU


Thơ TRƯƠNG VĂN LIN

Đây là bài thơ của Trương Văn Lin đoạt giải nhất cuộc thi thơ Ký túc xá khi còn học năm 3 hay năm 4, không nhớ rõ...Khi đó thế giới mới có 5 tỷ người, mà yêu đến mức này. Nếu thế giới lên đến trên 6,7 tỉ người (như hiện nay) thì không biết còn đến... cỡ nào. Không biết trong chị em lớp mình, có người nào là "em" trong bài thơ này, giờ đọc lại còn xúc động gì không?

Nếu thế giới này vĩnh viễn mất tôi
Thì con số 5 tỉ người vẫn không hề suy siển
Nhưng nếu chiều nay mà em không đến
Thì thế giới này chỉ còn một mình tôi

Thứ Tư, 4 tháng 6, 2008

NƠI XẢY RA TRẬN TỬU CHIẾN ĐẦU TIÊN


Nhà hàng Thanh Thủy
Đây là nơi xảy ra trận tửu chiến đầu tiên, hồi năm 1, do lớp trưởng Nguyễn Văn Quang chủ xị.
Vũ khí mang theo gồm rượu chanh đóng chai và bánh mì. Chỉ gọi nhà hàng 2 dĩa mì xào (vì khôg có tiền mà(!)
Kết quả: Một số chiến hữu say quá mạng. Anh Phạm Ánh bị mất nạn tìm mãi mới ra.
Trận tửu chiến ấy là một trong nhiều trận góp phần tạo ra quá trời bợm nhậu của lớp ta ở khắp mọi miền bây giờ.
Ha...ha...
Ai còn nhớ chuyện gì vui xin kể tiếp.