Hiển thị các bài đăng có nhãn Giao lưu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giao lưu. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

TÂM SỰ CỦA TULIP PHAN TRÀ GIANG

Mến chào các anh chị Văn Khóa 11,
Tulip vào gia trang Văn K11 của các anh chị rong chơi mãi mê mà hồn thả về quê hương...Đà Lạt nơi Tulip cũng đã một thời đèn sách. Cảm ơn những bài thơ, tùy bút của các anh chị, tất cả đầy ắp kỷ niệm của thuở "canh toàn quốc".

Mong được giao lưu cùng các anh chị!
Quí mến,
Tulip Phan Trà Giang.
http://tulipoems.wordpress.com/about/
http://tulipoems.wordpress.com

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

HUỲNH THỊ PHƯỢNG VÀ TIÊN MINH RA TRƯỜNG SA

Tháng 4 vừa qua, Huỳnh Thị Phượng và Tiên Minh ra Trường Sa trong đoàn công tác của tỉnh Khánh Hòa. Huỳnh Thị Phượng là phó đoàn công tác. Còn với Tiên Minh đây là lần thứ hai ra Trường Sa.

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2012

CẢM TƯỞNG CỦA CỰU SINH VIÊN KHOA LỊCH SỬ KHÓA 26

Chào các anh chị Văn k11!
Em là cựu sinh viên lịch sử k26 khoá 2002 -2006 - Khi xem những hình ảnh của anh chị ngày xưa mà lòng ngập tràn xúc động - cho đến hôm nay các anh chị vẫn lưu giữ lại những hình ảnh của những buổi ngày xưa ấy thật là đáng quý và đáng trân trọng .Xin cảm ơn anh chị.
Chúng ta dù làm gì hay ở đâu thì chúng ta vẫn luôn tự hào mình là sinh viên Đại học Đà Lạt phải không anh chị .Hy vọng được giao lưu với anh chị .Em Nguyễn Đình Tuấn 32 tuổi hiện nay đang công tác và làm việc tại Sài Gòn
tuanopscatlai@gmail.com

Chào Tuấn!
Cảm ơn Tuấn về những tình cảm tốt đẹp dành cho Văn Đà Lạt 11
Mong tiếp tục được liên lạc
Hẹn gặp
VĂN ĐÀ LẠT 11

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

ĐƯỜNG ANH NGỮ LÊN CHỨC PHÓ BAN DÂN VẬN, HUỲNH THỊ PHƯỢNG LÊN CHỨC PHÓ CHỦ TỊCH HỘI PHỤ NỮ

Ban Liên lạc xin thông báo tin để mọi người chúc mừng:
- Anh Đường Anh Ngữ vừa có quyết định bổ nhiệm làm Phó Ban Dân vận Tỉnh uỷ Lâm Đồng. Trước đó, Anh Ngữ là chánh văn phòng Ban Dân vận tỉnh uỷ
- Chị Huỳnh Thị Phượng vừa đắc cử chức Phó Chủ tịch Hội Phụ nữ tỉnh Khánh Hòa. Trước đó, chị Phượng là chánh văn phòng Hội phụ nữ tỉnh
BAN LIÊN LẠC 

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

LÊN LANGBIANG ĐỐT LỬA, UỐNG RƯỢU, NHẢY MÚA, HÁT CA

Ngày thứ hai của cuộc gặp 20 năm, bọn ta- có kẻ mang theo cả vợ con, cùng nhau hành quân lên đỉnh Lang Bi Ang, ngắm hoàng hôn rơi xuống thành phố Đà Lạt; rồi đợi đêm xuống, hạ trại ở thung lũng Trăm năm, cùng nhau đốt lửa, uống rượu và hát ca...
Chuẩn bị lên Lang Bi Ang

Đường lên đỉnh

Rừng núi Lang Bi Ang trong nắng chiều

Trên đỉnh Lang Bi Ang

Hạ sơn xuống thung lũng Trăm năm, Bảo Long làm già làng đốt lửa mở màn cuộc vui

Mời uống rượu cần

Bắt đầu nhảy múa

Nhảy múa các kiểu



Nhảy múa các kiểu


Tùng Chinh nữ sĩ vừa hát nhạc Tây vừa ca vọng cổ

Văn Quang với "Còn chút gì để nhớ"

Công Bình với "Thu hát cho người"

Hồng Nga và Trà My với "Ngàn thu áo tím"

Văn Bình với "Thơ tình cuối mùa thu"

Mẹ con Nguyệt tham gia chương trình văn nghệ
Các khán giả nhí

Hát lại những bài hát của ngày xưa

Vừa uống vừa hát

Vừa hát vừa uống...

Vừa uống vừa nhảy

Đêm càng khuya,càng...quá đã (!)

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

THẦY HÙNG ĐẾN THĂM LỚP

Sáng sau ngày họp lớp, thầy Nguyễn Mạnh Hùng- Chủ nhiệm lớp hồi năm 1 đến thăm lớp ở cà phê Minh Nhật. "Thầy mời cả lớp ăn sáng, các em nhé"- Thầy Hùng nói


Tùng Chinh nữ sĩ tặng thơ thầy Hùng
Hương Hải đến chúc sức khoẻ thầy Hùng
THẦY HÙNG ĐỌC THƠ TẶNG CHO LỚP
"Điều có thể đã hoá thành không thể
Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi"
(Thơ Nguyễn Trọng Tạo)
"Yêu mến ạ xin đừng buồn em nhé
Dòng nước trôi đi giọt nước lại rơi về"
(Thơ Nguyễn Duy)
"Phút bất chợt ánh mắt nhìn thăm thẳm
Em hiểu gì giông tố của lòng tôi"
(Thơ Nguyễn Mạnh Hùng)
Huỳnh Thị Sen đến thăm hỏi thầy Hùng

CUỘC NHẬU NỐI TIẾP Ở NHÀ THẦY TÀI CÔ PHƯỢNG

Sau cuộc vui liên hoan ở nhà hàng kéo dài đến hơn 11g đêm, thầy Tài và cô Phượng mời  bọn còn sống sót về nhà làm gà uống rượu tiếp. Thầy Bá bổng dưng thành đầu lĩnh của bọn ta.
Phòng khách nhà thầy Tài thành chiếu nhậu
Hai "mỹ nhân" của cuộc nhậu cô Phượng và Trà My vừa hoàn thành nồi cháo gà
Thầy Bá thành đầu lĩnh của bọn ta ngồi như tượng
Mặc cho Văn Bình đã quá... buồn ngủ, thầy Tài vẫn say sưa nói chuyện

Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Thứ Tư, 19 tháng 1, 2011

VĂN BÌNH LÀM CHÁNH VĂN PHÒNG TỈNH UỶ, THẾ HẢI LÀM BÍ THƯ HUYỆN UỶ KON PLONG

Nguyễn Văn Bình và Nguyễn Thế Hải tiếp tục được thăng quan ở Kon Tum

Đại hội Đảng tỉnh Kon Tum vừa rồi, hai cựu sinh viên Văn K11 Nguyễn Văn Bình và Nguyễn Thế Hải đắc cử tỉnh uỷ viên. Sau đại hội, cả hai đều được  thăng chức:
- Nguyễn Văn Bình làm Chánh Văn phòng Tỉnh uỷ
- Nguyễn Thế Hải làm Bí thư huyện uỷ huyện Kon PLong
Xin chúc mừng hai "quan" của lớp ta
BAN LIÊN LẠC

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

TÌM CỰU SINH VIÊN KHOA SINH LÊ THỊ THU HỒNG

Thêm một trường hợp hỏi thăm Văn Đà Lạt 11

Ngày 06 tháng 1 năm 2011,Raphael Thien-G Long Vu gởi tới
vandalat11@gmail.com nội dung:
"Hỏi thăm.
Chào Anh/Chị.
Tôi có 1 người bạn mất liên lạc đã 20 năm rồi . Ngày xưa học ngành Sinh khóa Dự bị 1984 & Chính thức 1985 .Tên là Lê thị thu Hồng
quê tại Nhatrang không biết Anh/Chị học cùng trường có biết người này không ? Xin cám ơn
."

Văn Đà Lạt 11 đã trả lời:
"Chào,
Anh/Chị nên hỏi các khoá lớn hơn
Văn Đà Lạt 11 tức là Văn khoá 11, tốt nghiệp năm 1991
Chúc Anh /Chị tìm gặp được bạn cũ"

Có ai biết thêm thông tin về trường hợp trên xin gởi cho raphaelg2005@gmail.com

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

LỜI RU CỦA THẦY

Nhân kỉ niệm 28 năm ngày nhà giáo Việt Nam ( 20/10/1982 - 20/10/2010), cho phép Trần Tuấn thay mặt các bạn lớp mình đang giảng dạy mọi miền gần xa gởi đến tất cả các bạn của lớp lời chúc Sức khỏe - Hạnh phúc - Thành đạt. Chúc các bạn: Tùng Chinh, Tú Oanh, Bảo Thúy, Ánh Nguyệt, Xuân Thanh, Linh Thảo tận tụy, yêu nghề, cố gắng nhiều hơn trong sự nghiệp trồng người.
Gởi đến các bạn bài thơ sưu tầm mà mình rất thích.













Lời Ru Của Thầy

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.
Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)
Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình
TRẦN TUẤN- P.Hiệu trưởng Trường THCS Hoài Thanh, Hoài Nhơn, Bình Định

Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010

AI CHỞ MÙA HÈ CỦA TÔI ĐI ĐÂU

BẢO THÚY
Tặng những người mình mới vừa lỗi hẹn…






Tưởng được nghỉ sau những ngày gồng lên với lũ học trò mà lại đi.
Tự nhiên thầy Hiệu trưởng lại để đến cuối cùng “Cô Bảo Thúy có mặt tại Sở giáo dục và đào tạo Khánh Hòa từ ngày 5.6.2010 đến 18.6. 2010 theo quyết định…”. Nghe mà cứ tưởng chuyện đùa, ba về quê thăm nội, mấy chị em đứa nào cũng coi, cũng chấm. Lại còn học trò luyện thi đại học…bề bộn quá.
Hốt hoảng gọi Trâm nhờ can thiệp …Không được rồi!
Vừa thanh tra coi thi vừa thanh tra chấm thi, điên mất.
Học trò thì mếu máo: “Bây giờ sao hả cô?”, “Cô nhờ thầy cô khác dạy các em vậy…”
Năm ngày vật vã ở Di Linh: sáng đi chiều về vì nếu ở lại thì đi xa nhà lâu quá, ba lại vắng nhà…Buồn hơn là lại thay đổi quyết định thanh tra, đoàn Lâm Đồng đi thanh tra chấm ở Khánh Hòa bị thay đổi địa điểm về Đồng Nai. 12 người ai cũng háo hức về với biển, vậy mà.
Bực mình ghê mới vừa hẹn hò với mọi người ở Nha Trang lại đành lỗi hẹn.
Tối 4.6.2010 có mặt ở Bảo Lộc lúc 19g thì sáng 5.6. 2010 phải lên đường.
Nó nghe rõ lòng mình dằn dỗi, chỉ toàn chuyện bực mình, mà nóng thì khủng khiếp, có lẽ nóng quá mà sinh bực. Lại thêm tối nào cũng bị hát Karaoke “cưỡng bức”, họ mời mà không đi thì không được, hát gì không biết, hét thì có, toàn là người lạ, gào là chủ yếu. Bốn “đứa” rủ nhau lên tầng sáu, cô Hà nhắn vào máy Thịnh: “Thằng Thu nhảy trước, hai cô nhảy sau và cuối cùng là chị Thúy”. Tưởng gì, con nhỏ cũng không vừa “Mọi người đợi em nhảy luôn cho đủ bầy”. Chưa kịp cười chung với tin nhắn thì bị trưởng đoàn bắt xuống, Biên Hòa về đêm mênh mông và đẹp trên tầng sáu nhưng phải xuống hát rồi.
Rồi đi chơi không kế hoạch, biển Hồ Cốc, suối nước nóng Bình Châu, cứ tưởng là đi làm, hóa ra tranh thủ đi nghỉ mát, đến Đại Nam thì cửa đóng, chẳng biết trời xui đất khiến gì lại đóng cửa lúc này, vừa bực vừa buồn cười…Tin nhắn của Thanh: “Có đi chấm thi không? Thanh đang ở Bảo Lộc”. Trời đất, người chi mà lạ, năm ngoái Thanh đến Bảo Lộc, thì nó đi dạy cho Intel tận Hà Nội, thằng bạn phàn nàn “Gặp bạn còn khó hơn cả gặp giám đốc nữa” . Nó phì cười, cái đứa chẳng có tí chức nào mà đi so sánh với giám đốc, thôi kệ cứ để cho mình oai. Bây giờ Thanh gọi, nó mãi tận Đại Nam (quên ngoài cổng Đại Nam), trời ơi sao toàn chuyện bực mình! Thôi thì dịp khác, hình như nó được sinh ra để lỗi hẹn với mọi người thì phải. Vừa lỗi hẹn với mấy người Văn 11 ở Nha Trang thì bây giờ lại lỡ hẹn với Thanh Văn 11 ở Lâm Hà…
Xuống tận làng bưởi Tân Triều thì 8 giờ tối anh Nam Hóa 10 gọi thảng thốt: “Thúy ơi, con anh Của bị tai nạn mất rồi…”. Cũng không biết làm gì nữa gọi điện thì không gặp anh Của được, chỉ kịp nghĩ ra là gọi cho Hiểu. Nghe Bảo Long gọi lại: “Thúy có nhầm không đó, làm sao con anh Của lại có thể vừa thi tốt nghiệp 12 được, tụi mình mới ra trường có 10 năm mà…”. Trời ơi, nó tưởng có mỗi mình nó điên, hóa ra gặp việc thì đứa nào cũng vậy, không tỉnh táo nổi nữa rồi!
Chẳng biết làm sao, mới có mấy ngày mà nghe toàn chuyện “gì đâu” vầy không biết, đau hơn là anh Của ở ngay Đức Trọng mà nó chẳng biết gì kể từ lúc ra trường, người ta nói mấy đứa học Văn đầu óc có vấn đề khéo cũng đúng.
Vừa nghe kết quả tốt nghiệp, vào mạng tìm điểm cháu Từ Thị Ái Nhân mà xót xa.
Loanh quanh thanh tra chấm rồi thanh tra phúc khảo ở Đồng Nai, nó lẩm nhẩm: đi công tác xa nhà đúng vừa tròn một tháng. Đi nhiều, học được nhiều, vui buồn lẫn lộn nhưng mệt quá.
Về Bảo Lộc nghe anh Lin gọi: “Sao hôm rồi cô mày gặp bạn bè Nha Trang có vui không?” Không biết là anh không biết hay là giận? Trời đất có được đi Nha Trang đâu mà gặp! Ừ mà lu bu quá cũng quên mất không báo cho anh biết, anh hỏi là phải, thôi lỡ rồi…
Thanh nhắn tin: “Về Bảo Lộc chưa? Hè có đi đâu không?”. Nó tưởng Thanh đang ở Bảo Lộc hóa ra không. Cám ơn bạn bè nhưng đi đâu cho được, một tháng hè đi công tác mất rồi, bây giờ thì ở nhà với ba má cho lũ nhóc về quê nội.
Nó lại nghe lòng mình đang tự hỏi “Ai chở mùa hè của tôi đi đâu?”

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

THẾ HẢI LÊN CHỨC PHÓ BAN TỔ CHỨC TỈNH ỦY

Tin mới nhận: Nguyễn Thế Hải vừa lên chức Phó ban Tổ chức tỉnh ủy Kon Tum
Thế Hải trước đó là Chánh văn phòng Ban Tổ chức, từng là chuyên viên Văn phòng Ủy ban nhân dân tỉnh Kon Tum.
Ở tỉnh Kon Tum, lớp ta như vậy có hai "quan" to là Thế Hải và Nguyễn Văn Bình- Chánh Văn phòng UBND tỉnh.
Xin chúc mừng! Và yêu cầu Thế Hải rửa cho đàng hoàng.
BAN LIÊN LẠC

Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010

CHÚC TẾT CANH DẦN



CHÚC CÁC BẠN CỰU SINH VIÊN VĂN ĐÀ LẠT K11 CÙNG GIA ĐÌNH NĂM MỚI:
MAY MẮN- AN LẠC- PHÁT TÀI- HẠNH PHÚC!

BAN LIÊN LẠC

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2009

NỐI MẠNG LIÊN LẠC

Ngày 13/10, Minh Duong gởi tới Văn Đà Lạt 11:
Kính gửi các anh chị Văn ĐL khóa 11!
Cho phép tôi thay mặt anh em cựu sinh viên ĐH Đà Lạt xin gửi đến các anh/chị lời chúc sức khỏe và thành đạt!
Hiện nay tại Hà Nội, đại bộ phận anh em sv ra trường đang công tác tại đây mong muốn gây dựng thành Hội để gắn kết hơn và hoạt động mang tính quy cũ, thường niên, bên cạnh đó sẽ tính tới những phương án xa hơn!
Qua internet được biết tới các anh/chị Văn K11, chúng tôi rất hy vọng nhận được sự cộng tác từ phía các anh/chị trợ giúp chúng tôi về thông tin các thành viên đã từng là SV ĐH Đà Lạt hiện nay đang công tác và sinh sống tại HN để chúng tôi có thể tổng hợp và tổ chức thành công, dự kiến Buổi ra mắt tại HN diễn ra vào ngày 24 hoặc 25-10-2009 (gần ngày KN thành lập trường).
Rất mong nhận được sự trợ giúp của các anh/chị!
Trân trọng.
---------------
Ngo Minh Duong
A Buiding – Environmental Quality Standards Division (VSQI)
Directorate for Standards, Metrology & Quality – Ministry of Science and Technology
No 8 - Hoang Quoc Viet Road – Cau Giay – Ha Noi
Email: ngo_environment@yahoo.com,
Mobile: (+84) 915891898, Tel: (+84-4) 37564191.

Văn Đà Lạt 11 trả lời:

Xin chào đồng môn!
Rất vui khi nhận được email này.
Rất tiếc là các thành viên Văn k11 niên khóa 1987-1991 đa phần hiện sinh sống và làm việc ở các tỉnh Nam Trung bộ, Tây Nguyên và Sài Gòn, nên không có liên lạc với các cựu sinh viên Đà Lạt tại Hà Nội.
Xin Minh Duong liên hệ với nhà báo Nguyễn Anh Tuấn- Tổng Biên tập Báo điện tử vietnamnet- là cựu sinh viên ĐH Đà Lạt. Thường thấy bài của anh Tuấn và thầy Trần Thanh Minh viết về trường trên vietnamnet. Chắc là anh Tuấn có thông tin về các cựu sinh viên ĐH Đà Lạt ở Hà Nội.
Chúc liên lạc thành công
VANDALAT11

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009

CHIA BUỒN BẠN THU HÀ VÀ GIA ĐÌNH




TIN BUỒN:
Xin báo tin cho bạn gần xa!
Ngày 7/10/2009, email của Trần Hương Hải (hai.tran2006@yahoo.com) báo tin:
“Ba của THU HÀ đã mất. Thứ năm ngày 15 tháng 10 này là 49 ngày của Bác.
Thu Hà sẽ về Nha Trang ngày 14.
Xin thông báo cho bạn bè gần xa, nhất là các bạn Nha Trang biết để chia buồn cùng Thu Hà và gia đình”

LỜI CHIA BUỒN:
Được tin Thân phụ bạn Thu Hà vừa từ trần, Ban liên lạc Cựu sinh viên Văn K11 Đại học Đà Lạt xin chân thành gởi đến bạn và gia đình lời chia buồn sâu sắc nhất.
BAN LIÊN LẠC

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2009

BẢO THÚY BÌNH THƠ PHẠM ÁNH


Chiếc lá – Phạm Ánh -

Giữa cuộc đời nhộn nhịp
Biết bao người cô đơn
Giữa xóm làng thân thuộc
Đôi khi lạc thâm sơn.

Không ai chọn gia tộc
Để họ hàng bỏ rơi
Không ai chọn mồ côi
Để khởi đầu cay cực.

Như chiếc lá đầu cành
Xanh tận cùng mưa nắng
Dẫu một đời tay trắng
Vẫn cội nguồn tổ tông

MỘT “CHIẾC LÁ” CỦA NIỀM TIN VÀ HI VỌNG – Bảo Thúy

Có khi nào giữa dòng đời tấp nập, ta ngẩn ngơ nhìn tất cả trôi qua mà thảng thốt không biết mình là ai giữa cái chốn cuộc đời? Tưởng chừng vô lí mà có thật bởi
“Giữa cuộc đời nhộn nhịp
Biết bao người cô đơn
Giữa xóm làng thân thuộc
Đôi khi lạc thâm sơn.”
Đoạn mở đầu bài thơ chỉ 4 câu ngắn ngủi mà mang cái triết lí của một người trải đời, trải lòng với số phận. Sự chiêm nghiệm của anh từ câu thơ được tạo nên bởi cách đối lập trong từng cặp câu thơ ngắn:
“Giữa cuộc đời nhộn nhịp >< Biết bao người cô đơn”.
Đau là ở đó, là trong cái nhộn nhịp của cuộc đời vẫn còn biết bao những thân phận cô đơn, lẻ loi và không thể chia sẻ cùng ai nỗi đau của một khoảng lặng tâm hồn. Nỗi đau bởi làm người, bởi ở giữa con người, giữa cuộc đời nhộn nhịp, tấp nập mà lẻ loi, mà chỉ có một mình. Đọc câu thơ và ngẫm nghĩ, người đọc sẽ nhận ra một khoảng lặng của nỗi đau, khoảng lặng của sự từng trải và đắng lòng, cái khoảng lặng làm nên một cõi riêng của anh, của Phạm Ánh. Sự trải nghiệm đó, theo anh lại bắt đầu từ nỗi đau vì trống vắng tình người, vì thiếu sự ấm áp của tình người.
“Giữa xóm làng thân thuộc>< Đôi khi lạc thâm sơn.”
Hai chữ thân thuộc nghe thì ấm lòng mà lại đau, đau vì thân thuộc đấy, con người đấy mà lạnh lẽo, mà vô cảm để con người tưởng mình đang giữa chốn thâm sơn. Đọc câu thơ của anh tưởng như nhìn thấy anh, thấy cái khuôn mặt tròn tròn, tưng tửng, ngẫm nghĩ mà triết lí, tư lự và nhả ra từng từ, từng chữ để mỗi con chữ mang cái hàm ý riêng của nó, trọn vẹn, đầy đủ một bản lĩnh, một con người từng trải và luôn tự tìm ra cái triết lí cho mỗi một cuộc đời. Người ta bảo: thơ là người, thơ là cuộc đời, là số phận…không thể qui thơ anh là anh nhưng thấp thoáng đâu đó vẫn là cái cách anh nhìn cuộc sống, nhìn cuộc đời đi qua trong đôi mắt tròn xoe, tư lự rất riêng của một hồn thơ Văn 11. Để rồi cái tưng tửng đó ngấm trong từng câu chữ:
“Không ai chọn gia tộc
Để họ hàng bỏ rơi
Không ai chọn mồ côi
Để khởi đầu cay cực”
Đoạn thơ thứ hai là những câu phủ định. Cái cách phủ định “Không ai” trầm tĩnh mở đầu từng câu vừa là sự chấp nhận, chấp nhận bằng lòng với cuộc đời, với số phận nhưng cũng chính là bản lĩnh, là Phạm Ánh, là phương cách để anh tồn tại và hiểu hơn cuộc sống vốn nhiều đa đoan, phức tạp này. Cái lẽ sống bình thường nhưng không dễ bất kì một ai cũng có thể nhận ra để hiểu hơn cuộc sống, để bình tĩnh hơn giữa muôn nẻo cuộc đời. Người đọc sẽ nghe ở câu thơ cái nức nở từ những từ “bỏ rơi, cay cực”, sẽ nghe từ câu chữ của anh một nỗi ngậm ngùi, một sự “bằng lòng” của một con người từng trải. Tháng năm cuộc đời đã làm nên câu thơ, đã làm nên cách nghĩ bình tâm, tự tại và bao dung của anh về cuộc sống để có một ai được đọc câu thơ cũng có thêm một lần bao dung hơn, nhẹ nhàng với mỗi lúc thăng trầm của số phận. Thơ Phạm Ánh là thế và có lẽ mỗi một hồn thơ Văn 11 là thế, có thể chưa thật hay, chưa đánh ngay vào tâm trạng của con người nhưng nó buộc người ta đã đọc là phải ngẫm, phải nhớ và day dứt. Cái lí lẽ bình thường:
“Không ai chọn gia tộc
Để họ hàng bỏ rơi
Không ai chọn mồ côi
Để khởi đầu cay cực”
mấy ai hiểu được ngoài anh? Kết thúc khổ thơ thứ hai là sự “khởi đầu cay cực” từ một cuộc đời mồ côi nhưng lại mở ra một thế giới của sự bắt đầu đầy bản lĩnh. Có thấm thía những nỗi cay cực của cuộc đời thì mới có thể hiểu được, chia sẻ được sự bắt đầu cay cực này để thông cảm hơn, hiểu hơn mỗi thân phận, mỗi cuộc đời. Đó là anh, là con người có một phần mất mát từ cơ thể mà lại trọn vẹn một tâm hồn, trọn vẹn một câu thơ với đúng nghĩa: thơ là đời, thơ là cuộc sống làm nên một Chiếc lá xanh đến tận cùng của sự bất diệt, xanh đến tận cùng của nỗi lòng, của trăn trở và suy ngẫm để kết thúc bài thơ là những câu thơ đầy triết lí:
“Như chiếc lá đầu cành
Xanh tận cùng mưa nắng
Dẫu một đời tay trắng
Vẫn cội nguồn tổ tông.”
Phải, con người ta dù có đi đến tận cùng của những đớn đau cả về vật chất và tinh thần thì vẫn dành riêng cho mình một khoảng tâm hồn của niềm tin và hi vọng như Chiếc lá kia vẫn Xanh tận cùng mưa nắng, chiếc lá vẫn tồn tại để làm nên màu xanh cho cuộc sống, làm nên màu xanh của niềm tin, hi vọng. Và con người dẫu khởi đầu cay cực vẫn bất diệt một niềm tin vào cuộc sống, vào những điều tốt đẹp nhất của cuộc đời, tin để sống và tồn tại. Để rồi:
Dẫu một đời tay trắng
Vẫn cội nguồn tổ tông.”
Cái lẽ của cuộc đời là thế, đó là qui luật, là con người, là cuộc đời mà bất kì ai dù không nghĩ ra cũng cứ thế mà tồn tại.
Cám ơn những câu thơ từ Chiếc lá, những câu thơ của màu xanh, của niềm tin để mỗi người đọc yêu hơn, tin hơn, bao dung hơn và thấy cuộc đời này có ý nghĩa hơn, đáng sống hơn từ mỗi phút giây được sống, được làm người.
Bảo Lộc, 4.7.2009